Gọi tiếng yêu ơi!

Cho dẫu nắng lá vẫn xanh mùa cũ
dù có đau tim vẫn đỏ tình xưa
tay che bão khi lòng mình sụp đổ
hồn thu lôi sấm sét dội vào thơ

Ta – dã tràng nợ những lâu đài cát
con sông xanh nợ những cánh bèo trôi
loài nhện son nợ những đường tơ rối
nên ta nợ người gọi tiếng yêu ơi!

NGÔ TỊNH YÊN