Bụi cười

Lòng ta như lá khô
rụng xuống mảnh sân đời
lá khô như tâm sự
vùi nát trong tay người

Đời ta như mây bay
bay tới những khung trời
mây bay như kỷ niệm
lạc loài chốn xa xôi

Hồn ta như sương rơi
lưu luyến cánh hoa đời
sương rơi như giọt lệ
chờ nắng lên – lệ phơi

Ta – hạt bụi biết cười.

Ngô Tịnh Yên